Cựu Ước

Tân Ước

Ê-Sai 37:15-29 Kinh Thánh Bản Truyền Thống Hiệu Đính (RVV11)

15. Ê-xê-chia cầu nguyện với Đức Giê-hô-va:

16. “Lạy Đức Giê-hô-va vạn quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Đấng ngự trên các chê-ru-bim, chỉ một mình Ngài là Đức Chúa Trời của mọi vương quốc trên đất; chính Ngài đã tạo nên trời và đất.

17. Lạy Đức Giê-hô-va, xin nghiêng tai và nghe! Lạy Đức Giê-hô-va, xin mở mắt và xem! Xin nghe mọi lời mà San-chê-ríp đã gửi đến để phỉ báng Đức Chúa Trời hằng sống.

18. Lạy Đức Giê-hô-va, các vua A-si-ri thật đã tàn phá mọi xứ sở và đất đai của họ,

19. ném các thần của họ vào lửa; vì chúng không phải là thần, mà chỉ là sản phẩm bằng gỗ và bằng đá do tay người làm ra, nên chúng đã bị hủy diệt.

20. Vậy bây giờ, lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chúng con, xin giải cứu chúng con khỏi tay San-chê-ríp, để mọi vương quốc trên đất đều biết rằng chỉ một mình Ngài là Đức Giê-hô-va!”

21. Ê-sai, con trai của A-mốt, sai người đến tâu với vua Ê-xê-chia rằng: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán: Vì con đã cầu xin Ta về San-chê-ríp, vua A-si-ri,

22. đây là lời Đức Giê-hô-va đã phán về nó:‘Trinh nữ Si-ônKhinh miệt ngươi, chế nhạo ngươi;Con gái Giê-ru-sa-lemLắc đầu sau lưng ngươi!

23. Ngươi đã phỉ báng và xúc phạm đến ai?Ngươi đã lên giọngVà ngước mắt tự cao chống lại ai?Ngươi dám chống lại Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên sao!

24. Ngươi đã dùng các thuộc hạ phỉ báng Chúa,Ngươi nói: “Với vô số chiến xa,Ta lên các đỉnh núi cao,Đến đỉnh cao chót vót của Li-ban.Ta sẽ đốn những cây bá hương cao hơn hết,Và những cây tùng tốt nhất của nó.Ta sẽ đến chỗ xa nhấtTrong rừng cây rậm rạp.

25. Ta đã đào giếngVà uống nước;Ta đã làm cạn khô mọi sông ngòi Ai Cập.Với đôi bàn chân của ta.”

26. Có phải ngươi không hề nghe rằngTa đã định việc nầy từ lâu?Những gì Ta đã hoạch định từ xa xưa,Nay Ta khiến nó xảy ra;Để ngươi biến các thành kiên cố,Ra những đống đổ nát hoang tàn.

27. Cư dân các thành ấy phải bó tay,Khiếp sợ và hổ thẹn;Họ như cây cỏ ngoài đồng,Giống như đám cỏ xanh,Như cỏ non mọc trên mái nhà,Khác nào cánh đồng trước khi lúa mì mọc lên.

28. Nhưng Ta biết khi ngươi ngồi, lúc ngươi đứng;Khi ngươi ra, lúc ngươi vào,Và ngay cả khi ngươi điên cuồng chống lại Ta.

29. Vì ngươi điên cuồng chống lại Ta,Và lời ngạo mạn của ngươi đã thấu đến tai TaNên Ta móc khoen vào mũi ngươi,Tra hàm thiếc vào miệng ngươi,Ta sẽ khiến ngươi phải trở vềTheo con đường mà ngươi đã đến.’

Đọc chương hoàn toàn Ê-Sai 37